phòng tối
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Buồng tối: Một căn phòng được thiết kế hoàn toàn không có ánh sáng, thường dùng trong nhiếp ảnh để rửa phim hoặc xử lý giấy ảnh nhạy sáng.
- Hộp kín có thấu kính: Một thiết bị kín, mặt trước có gắn một thấu kính, cho phép các tia sáng phản chiếu từ vật thể bên ngoài đi qua và tạo thành hình ảnh của vật thể đó trên một màn ảnh đặt bên trong hộp, ở một khoảng cách phù hợp với tiêu cự của thấu kính.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Người thợ ảnh đang làm việc trong phòng tối để rửa cuộn phim.
- Trước khi có máy ảnh kỹ thuật số, phòng tối là nơi không thể thiếu của nhiếp ảnh gia.
- Nguyên lý của máy ảnh bắt nguồn từ phòng tối, một hộp kín có lỗ nhỏ để ánh sáng đi vào.
Các cách sử dụng nâng cao
- "phòng tối" trong nhiếp ảnh truyền thống: Chỉ không gian làm việc đặc biệt, nơi mọi quy trình xử lý phim và in ảnh đều được thực hiện trong điều kiện ánh sáng an toàn (thường là màu đỏ hoặc cam) để không làm hỏng vật liệu nhạy sáng.
- Anh ấy đã dành cả buổi chiều trong phòng tối để phóng những bức ảnh chụp từ chuyến đi.
Biến thể và từ gần giống
- Buồng tối: Từ đồng nghĩa, cùng chỉ một khái niệm với "phòng tối".
- Máy ảnh pinhole: Một dạng ứng dụng đơn giản của nguyên lý phòng tối, sử dụng một lỗ nhỏ thay cho thấu kính.
Từ đồng nghĩa
- Buồng tối: (Như định nghĩa 1).
Thành ngữ liên quan
- d. 1. Nh. Buồng tối 2. Hộp kín, mặt trước có gắn một thấu kính cho các tia phản chiếu từ một vật truyền qua và tạo ảnh của vật trên một màn ảnh đặt cách thấu kính một khoảng phù hợp.